Càng vào sâu, đường càng hẹp lại; hai hàng cây cỏ ven đường rì rào như đang chào đón khách viếng thăm. Thoáng nhìn thấy dòng chữ “Mạnh Đường Farm” được khắc tay trên một tấm biển gỗ đã hơi mục, nhưng lại toát lên vẻ nghệ sĩ rất riêng. Bước vào vườn là những hàng cà phê xen lẫn vô số loài thực vật mọc tự nhiên, hài hòa đến mức nếu không có lối đi được dọn gọn gàng, người ta hẳn sẽ ngỡ mình đang lạc giữa một khu rừng nguyên sinh.
Chủ vườn — anh Mạnh Đường — hồ hởi chạy ra đón và mời lên nhà uống trà. Từ cột nhà, gác gỗ, lan can, mái nhà cho đến bàn ghế, giường ngủ — tất cả đều được làm rất tỉ mỉ.
“Nhà này anh tự tay xây đấy.”
Leo lên cầu thang lên tầng hai, tầm mắt bỗng mở ra — bầu trời xanh và cánh rừng trải dài vô tận. Gió thổi qua, lá rì rào. Trong cái tĩnh lặng ấy, vẫn cảm nhận được hơi thở rõ ràng của sự sống.
Cạnh chiếc giường tre, có mảnh gỗ đang được khắc dở. Chắc anh Dương thường một mình ngồi đây, lặng lẽ chạm khắc. Không phải để khoe ai — chỉ là cho chính mình. Đó là sự tự do của nơi này.
Từ ngày bỏ nghề hàng hải lênh đênh trên biển, anh về quê với bố mẹ để tiếp nối công việc trồng cà phê. Dù biết ơn bố mẹ đã vất vả cho anh ăn học, anh vẫn cảm thấy mình không thể sống thoải mái và hạnh phúc nếu làm những công việc khác.
“Mình chỉ có một cuộc sống để sống cho chính mình, nên phải sống sao cho thật ý nghĩa.”
Những ngày đầu làm vườn rừng, do thiếu kinh nghiệm, anh đã từng sai lầm khi nhổ bỏ toàn bộ cây cũ để trồng lại.
“Thật ra vườn rừng là có sẵn cây gì thì nên giữ nguyên như vậy để bảo toàn hệ sinh thái vốn có. Sau này muốn bớt đi vẫn chưa muộn.”
Hiện nay, anh tạo tầng tán bằng các loại cây gỗ cao che bóng; tầng trung là những cây thân vừa như chuối để tạo mùn; và tầng thấp là thảm cỏ giữ ẩm, chống xói mòn.
Số tiền kiếm được từ nghề hàng hải ngày trước, anh gần như dồn hết vào cải tạo vườn. Những năm đầu làm nông, sinh kế của anh chủ yếu dựa vào nghề điêu khắc gỗ. Mỗi khi bán được một tác phẩm, anh lại đem tiền đó “nuôi vườn”.
“Dư rất nhiều. Nhưng lợi nhuận ở đây không chỉ là tiền. Sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống cũng phải được tính vào thì mới thấy được giá trị thật sự mà khu vườn mang lại. Nếu anh muốn làm giàu thì đã không chọn con đường này.”
“Nông nghiệp lý tưởng là sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên. Khi con người biết vui vẻ với những gì mình đang có, khu vườn sẽ luôn sẵn sàng đáp lại những điều cần thiết.”
“Cần ở đây là cần biết đủ, chứ không phải cần theo ham muốn.”
“Khu vườn là một hệ sinh thái. Và mình chỉ là một thành phần trong khu vườn đó.”
Hiện nay, bên cạnh việc điêu khắc gỗ và trồng cà phê, anh Đường còn mở cửa đón những người muốn đến farmstay. Anh mong lan tỏa cách sống này đến nhiều người hơn, đặc biệt là những bạn trẻ đang ấp ủ ý định bỏ phố về vườn.
“Khi tình yêu đủ lớn, các bạn sẽ tìm được con đường.”